Ngày 3/8 (giờ Bắc Kinh), theo nhiều tờ báo, vị trí Chủ tịch FIFA của Gianni Infantino đang lung lay khi đã có một số liên đoàn bóng đá công khai phản đối việc ông tái cử. Trước đó, phóng viên thể thao hàng đầu của Mirror, Andy Dunn, đã đăng bài chỉ trích gay gắt những động thái của Infantino quanh kỳ World Cup.

Bài bình luận

Ảnh

Tháng 2/2016, khi Infantino được bầu làm Chủ tịch FIFA, người tiền nhiệm đã gửi lời chúc mừng. Sepp Blatter viết: “Tôi chân thành và nhiệt liệt chúc mừng Gianni Infantino khi được bầu làm Chủ tịch mới. Với kinh nghiệm, năng lực chuyên môn, tầm nhìn chiến lược và kỹ năng ngoại giao, ông ấy sở hữu mọi phẩm chất để tiếp nối công việc của tôi.”

Ông nói đúng đấy, Sepp. Ông ấy quả thực đã tiếp quản mớ hỗn độn ông để lại… thậm chí còn tệ hơn. May thay, nhiệm kỳ của Infantino cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Hiện gần như không còn tưởng tượng được ông ấy còn đường ở lại; câu hỏi chỉ còn là ông sẽ ra đi bằng cách nào và khi nào. Tiếp theo, tâm điểm sẽ là ai thay thế người từng được đánh giá cao khi nhậm chức cách đây mười năm.

Chủ tịch FA lúc bấy giờ Greg Dyke từng nhận xét: “Ông ấy không phải chính trị gia, cũng không hư danh. FIFA bị những kẻ hư danh nắm giữ quá lâu; ông ấy là kiểu người chỉ biết lặn lội làm việc.”

Đừng lo, Greg — không chỉ mình ông mắc sai lầm lớn này. Vấn đề là lúc đó cả làng bóng đá đều mang tâm lý “ai cũng được miễn không phải Blatter” (ABB).

Khi các ứng viên kế nhiệm Infantino bước lên sân khấu, tình hình có thể vẫn thế. Ứng viên nóng nhất hiện nay là Victor Montagliani, 60 tuổi, người Canada, đang là Chủ tịch CONCACAF.

Tổng thư ký người Thụy Điển của FIFA, Mattias Grafström, được kính trọng trong tổ chức. Còn Salman bin Ibrahim Al Khalifa — Chủ tịch AFC từ năm 2013 — chính là đối thủ thua sát nút Infantino năm 2016. Những cái tên tiềm năng này đều có tiếng tốt trong giới quản trị bóng đá — nhưng năm ấy Infantino lên cũng vậy.

Đừng quên: cho đến trước khi đưa ra kế hoạch “bán rẻ” World Cup khó tin ấy, ông vẫn nhận được sự ủng hộ áp đảo từ các hiệp hội thành viên. Điều đó khiến người ta phải hỏi: liệu FIFA có nên do một nhà quản trị bóng đá độc đoán nắm giữ? Câu trả lời rõ ràng là không.

Một trong số ít động thái tích cực Infantino từng làm là đẩy mạnh chương trình “Huyền thoại FIFA”. Phần lớn thời gian bạn có cảm giác ông làm vậy chỉ để được đá bóng cùng các cựu cầu thủ nổi tiếng và ngồi cạnh họ trên khán đài — nhưng dù sao, việc các huyền thoại của môn thể thao này tham gia quảng bá vẫn là điều tốt.

Nhiều năm qua, các huyền thoại cũng từng tham gia công tác quản lý — phải nói kết quả có tốt có xấu. Ví dụ nổi bật nhất là Michel Platini, sự nghiệp Chủ tịch UEFA của ông cuối cùng kết thúc trong scandal. Nhưng môn thể thao số một thế giới không cần một nhà quản trị độc đoán, dùng thủ thuật chính trị để đẩy mạnh những cải cách không được chào đón; nó cần một lãnh tụ tinh thần.

Người đó không cần thêm danh tiếng, thậm chí không cần thêm của cải. Bản thân FIFA có nhiều ủy ban; công việc thường ngày hoàn toàn có thể do các ủy ban đảm nhiệm.

Bóng đá cần một lãnh đạo trở thành biểu tượng của môn thể thao này — chứ không phải kẻ cơ hội giỏi nịnh nọt, chỉ lo bám víu giới quyền lực danh tiếng, cũng chẳng cần luật sư hay “cao thủ xã giao”.

Tháng 5/2015, khi Blatter tái đắc cử lần thứ năm, Luis Figo từng định tranh cử. Dù rút lui ở giai đoạn sau, ông từng là ứng viên khá đáng chú ý.

Giờ ông vẫn là lựa chọn phù hợp; ngoài ra còn cả một thế hệ cựu cầu thủ nam nữ có tầm ảnh hưởng toàn cầu đáng cân nhắc. Có lẽ cả Sir David Beckham cũng sẵn sàng đứng ra.

Nhưng quay lại vấn đề chính: Infantino phải ra đi, và chiếc ghế Chủ tịch cũng cần đổi hướng. Bóng đá thế giới không cần nhà quản trị để quyền lực làm mờ mắt; nó cần một lãnh tụ tinh thần đại diện cho mọi điều tốt đẹp của môn thể thao này.